Kính chào anh,
Quả thật chuyện tình yêu không thật đơn giản một tí nào cả. Em hiện nay rất vui về mọi thứ, nhưng ngược lại bởi sự chia rẽ của em và người yêu em đã khiến cho em ‘điên’ đầu. Em xin được tâm sự với anh như sau:
Vào đầu thập niên 90, em có một cô bạn tên Thúy. Vào thời điểm đó, Thúy là quê từ Sóc Trăng lên Sài Gòn làm việc. Vốn gia đình nghèo, bởi vậy Thúy đã bỏ quê và lên Sài Gòn kiếm sống. Cuộc sống lang thang và tìm được việc đến đâu thì làm đến đó, ở thì ở trọ hoặc ở nhà bà con. Tuy rằng trước lúc đi bà con có nói sẽ lo cho chỗ ăn ở nọ kia, nhưng sau một thời gian sinh sống, cuộc sống cũng chẳng được thoải mái cho lắm, bởi vậy Thúy đã phải tìm kiếm chốn riêng cho mình.
Khi chuyển tới khu Bình Dương, Thúy thường xuyên làm việc cho những gia đình khá giả. Vào năm 1995, Thúy có quan hệ với một người đàn ông cũng từ vùng khác chuyển tới giúp việc. Thúy có với anh này một người con. Cũng bởi việc quan hệ với người kia vào lúc đó có quá nhiều hứa hẹn cho nên, Thúy cũng say mê với người đó nhiều lắm. Vài tháng sau thì mới biết là các lời hứa hẹn đó hoàn toàn là không đúng, đậm tính chất đểu giả. Khi biết mình đã mang thai, Thúy cũng không lỡ bỏ đứa con đi và quyết định sinh bé ra.
Năm 1999, tôi và gia đình chuyển từ Sóc Trăng lên Sài Gòn sống bởi cha của tôi lúc đó đượchuyển công tác. Vào năm 2002, tôi tình cờ gặp lại Thúy và đúng là tôi cảm thấy rất buồn bởi thấy Thúy đang sống trong tình trạng nay sống mai chết không hay, Thúy quá khổ. Vào thời điểm này, cha của tôi có quen một người đàn ông cũng lớn hơn tôi khoảng vài tuổi và giới thiệu cho tôi. Lúc đó tôi yêu người đàn ông này lắm anh ạ. Mỗi lần gặp Thúy, cô ta đều cảm thấy ngại bởi gia đình tôi khá giả. Ngược lại tôi chưa từng một lần coi thường Thúy mà cô ta lại mặc cảm với tôi như thế.
Sau 2 năm tôi đã được định cư tại Úc, lúc này tôi đã có con với người chồng, anh Nam. Khi qua tới đây, tôi đã cảm thấy thất vọng bởi những lời anh đã từng nói với tôi cũng hoàn toàn là không có sự thật. Anh Nam đã có vợ và không có giấy tờ gì, chẳng qua về Việt Nam làm ăn và nhờ vả cha tôi giúp đỡ cho nên mới lấy tôi làm vợ. Tôi đau lòng lắm. Anh có thể hình dung cảnh phải chia sẻ người chồng của mình với người phụ nữ khác. Tôi chưa từng trách người vợ của anh Nam, chỉ có trách anh ta mà thôi, bởi vì chị ấy cũng không biết anh Nam về cưới tôi qua đây. Thôi thì dẫu sao chúng tôi đã có những khoảnh khắc vô tư và hạnh phúc bên nhau. Tôi đã ly dị anh Nam.
Khi tiến hành thủ tục ly dị, tôi cũng biết mình có bầu. Tôi đã điện và tâm sụ với Thúy nhiều lắm. Tôi rất muốn bỏ đứa bé này đi, nhưng mỗi lần nói chuyện với Thúy thì Thuý lại càng khuyên tôi rằng đứa bé nó không biết gì, nó hoàn toàn vô tội và tôi nên giữ lại cái thai đó. Thúy đã nói rằng khi sinh bé ra Thúy sẽ giúp đỡ tôi bằng mọi mặt nếu có thể. Lúc đó tôi khó khăn lắm anh ạ. Chồng thì không còn, một thân một mình với đứa con nhỏ và thêm cái bụng bầu, đi làm cũng chẳng được, tôi rất rối. Tôi đã quyết định sinh bé ra.
Vài năm trôi qua, cuộc sống cũng đã hồi phục và năm 2009 tôi có về Việt Nam thăm Thúy. Chúng tôi đã đi chơi với nhau, làm cái gì cũng có nhau. Thấy cuộc sống tuy rằng về mặt tài chính thì kém nhưng tình cảm thì tôi chưa bao giờ cảm thấy nhiều như vậy.
Về mặt xã hội, chúng tôi chỉ là 2 chị em chơi thân với nhau. Nhưng chúng tôi là một cặp đồng giới. Khi về Sóc Trăng thăm gia đình, cha mẹ của Thúy đã phát hiện ra chúng tôi là hai con ‘ô môi’. Họ đã từ tôi và Thúy. Cũng chẳng lâu sau đó thì cả tỉnh Sóc Trăng đều biết. Chúng tôi cảm thấy buồn nhưng chúng tôi đã xác định rằng tình cảm của chúng tôi với nhau là tuyệt đối và không có thể ai chia rẽ được. Chúng tôi đã trở về Sài Gòn và sống với nhau cho tới tháng 9 năm 2010.
Tôi chưa từng nghĩ rằng phải bảo lãnh Thúy qua đây bởi vì đối với tôi, tiền bạc rất quan trọng nhưng tình cảm đối với tôi còn vĩ đại hơn rất nhiều.
Tôi xin cảm ơn anh trước và nhờ anh tư vấn cho tôi cách tốt nhất để làm sao mà bảo lãnh cho Thúy và con của cô ta qua đây sinh sống với tôi.
Minh Hào
---------------------------
Chị Minh Hào mến,
Mình cảm nhận được tình yêu của chị dành cho chị Thúy là quá vĩ đại. Tiếc rằng hai chị không được sự ủng hộ của gia đình và bạn bè. Đối với mình, tình yêu không nên phân biệt tuổi tác và cũng như giới tính. Chỉ cần chị và chị Thúy cảm nhận được tình yêu của hai người dành cho nhau là đã quá đủ. Không hẳn phải cuộc hôn nhân của những cặp vợ chồng nào cũng được coi là ‘bình thường’. Mình chỉ cần nhìn vào thống kê của tỷ lệ ly dị là cũng đã quá hiểu.
Cũng sẽ có những độc giả lớn tuổi hoặc những người có đạo sẽ phản đối về cách nhận xét của mình nhưng quý vị cũng hiểu cho rằng tình yêu chỉ có 2 người trong cuộc mới cảm nhận được. Cũng có rất nhiều cặp vợ chồng cũng đã ly dị và cũng có rất nhiều cặp vợ chồng có đạo cũng đã ly dị. Nếu vậy thì quyết định của một cặp được coi là giống lạc loài của xã hội yêu nhau thì đâu có tội gì?
Về việc di trú, một cặp đồng giới không khác gì một cặp vợ chồng sống không giá thú. Loại visa áp dụng cho chị Thúy được gọi là tiểu loại 309. Hai chị cũng sẽ phải thuyết phục với Bộ Di Trú rằng hai chị đã yêu nhau một khoảng thời gian tối thiểu là 12 tháng trước lúc nộp hồ sơ. Về phía bằng chứng phải chứng minh thì nếu hai chị có những giấy tờ liên lạc cho nhau cũng như sống chung với nhau, cũng như về sức khỏe và không có tiền án hoặc tiền sự.
Mình chúc hai chị may mắn và sớm được đoàn tụ.